Tác giả Chủ đề: Truyện cười đó đây  (Đọc 355 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Truyện cười đó đây
« vào lúc: 25/01/10, 10:01 PM »
Anh em kiếm chuyện cười post vào đây nhé, hồi này thất tình, bi quan cuộc sống kiếm chuyện cười đọc cho khuây khỏa :-<

Đo lòng dũng cảm

Một cuộc thi lòng dũng cảm giữa đại diện của 3 quốc gia gồm VN - TQ -NBản được tổ chức tại Bắc Kinh hồi giữa tháng 7 vừa qua.

- Tham gia cuộc thi, đại diện phía TQ chủ nhà biểu diễn màn võ thuật Kungfu đẹp mắt, nào là nhào lộn, lấy đầu đánh vỡ gạch, dùng mũi lao chống vào cổ họng để đẩy cả 1 chiếc xe tải... Chỉ thấy phía Nhật Bản cười khẩy.

- Đến lượt đội tuyển NBản, mà biểu diễn lấy dao mổ bụng, máu chảy lênh láng. Mọi người trầm trồ thán phục về tinh thần võ sĩ đạo của người Nbản. Duy chỉ thấy người Việt Nam không có thái độ gì.

- Đến lượt mình, 2 vận động viên VN trong trang phục bộ đồ cũ, nhàu nát, khệnh khạng khiêng một quả bom chưa nổ, to tướng còn sót lại từ thời chiến tranh. Mọi người thầm nghĩ: "chắc lại cái trò phá bom tài tình năm nào chứ gì? cũ rích". Qủa bom vừa đặt xuống, một đứa bé tay cầm chai nước Bạch Mã, tay kia cầm 1 cây cưa và thêm 5 lưỡi cưa nữa bước ra. Hai VĐV dùng cưa cưa ngang quả bom để lấy thuốc nổ, còn đứa bé thì ngồi trên quả bom để giữ cho quả bom khỏi lắc. Thỉnh thoảng cậu lại cho một ít nước vào chỗ cưa... Cả hội trường gồm CĐV, BGK, y tế...bỏ chạy tán loạn.
Những thành viên đã cảm ơn bài viết của bạn:

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Re: Truyện cười đó đây
« Trả lời #1 vào lúc: 09/03/10, 04:03 PM »
Xin việc làm

Công ty nước ngoài nọ đăng báo tuyển nhân sự, có 3 thằng Việt Nam, Lào và Thái Lan đến dự tuyển. Sau khi qua các phần thi về chuyên môn cả ba đều đạt cả...đến lúc bàn về vấn đề tế nhị nhất là chuyện lương bổng. Cha trưởng phòng tuyển dụng hỏi thằng Lào trước:
- Anh đề nghị mức lương của mình là bao nhiêu?
Nghĩ mình thân phận bọt bèo, bằng cấp loại giỏi nhưng nhà nghèo lại đang cần việc làm để mưu sinh, thằng Lào đề nghị mức lương mà nó cho rằng chắc chắn 2 thằng kia sẽ không thể chấp nhận được:
- Em chỉ xin 500 USD mỗi tháng thôi.
Đến lượt thằng Thái Lan. Nghĩ mình dù sao cũng đi du học ở Mẽo về, bằng cấp treo kín người khỏi phải mặc quần áo, tiếng Anh nói như Tây...Vì vậy, mức lương phải tương ứng với khả năng một chút, phải gấp đôi thằng Lào:
- Tôi đề nghị cho tôi hưởng mức lương 1.000 USD mỗi tháng.
Đến lượt thằng VN vào phòng. Hỏi về mức lương thằng Việt Nam không ngần ngại phang luôn:
- Bác cứ cho em 1.500 USD một tháng đi.
Cha trưởng phòng tuyển dụng mắt lồi ra:
- Anh chỉ có vài năm kinh nghiệm làm việc, bằng cấp không có, Tiếng Anh thì "phọt phẹt", anh nghĩ sao mà lại đòi mức lương cao nhất trong 3 người?
- Dạ, em tính thế này: Nếu được hưởng mức lương 1.500 USD mỗi tháng, em chỉ lấy 500 thôi, 500 gửi anh "uống nước", còn 500 em sẽ thuê thằng Lào nó làm.

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Re: Truyện cười đó đây
« Trả lời #2 vào lúc: 09/03/10, 04:03 PM »
Một du khách đến thăm một làng nhỏ nằm cạnh phi trường và lấy làm lạ vì vùng này có nhiều con nít .
Bà con địa phương đó cho ông khách biết rõ tại sao đông con nít như vậy.Đó là do hậu quả của những chiếc máy bay thường xuyên cất cánh vào lúc trời mới vừa sáng .....
Ông khách ngạc nhiên :
-Ủa sao lạ vậy? Máy bay cất cánh có ăn thua gì đến con nít ?
Số là vầy! cứ mỗi lần máy bay cất cánh là bà con chung quanh phải thức vì tiếng động cơ. Mà lúc ấy dậy thì còn quá sớm ,mà ngủ tiếp tục thì đã "lỡ giấc" hết rồi ,thành ra .......không ngủ được nó sinh ra nhiều chuyện lắm


Đây là chuyện có thật xảy ra ngoài khơi Newfoundland, Canada tháng 10/1995. Đoạn đối thoại sau đây giữa một tàu chiến Mỹ và nhà chức trách Canada được Bộ Tư lệnh hải quân Mỹ công bố sau đó ít ngày.
• Mỹ: Xin vui lòng chuyển hướng 15o về phía bắc để tránh va chạm.
• Canada: Chúng tôi khuyên quý vị chuyển hướng 15o về phía nam để tránh va chạm.
• Mỹ: Tôi là thuyền trưởng một tàu hải quân Mỹ. Tôi nhắc lại, quý vị hãy chuyển hướng.
• Canada: Không. Một lần nữa, tôi yêu cầu quý vị hãy chuyển hướng.
• Mỹ: Đây là hàng không mẫu hạm USS Lincoln, chiến hạm lớn thứ nhì của hạm đội Đại Tây Dương. Chúng tôi được hộ tống bởi 3 khu trục hạm, 3 tuần dương hạm và nhiều tàu chiến khác. Tôi yêu cầu quý vị hãy đổi hướng mười lăm độ về phía bắc. Nếu không, chúng tôi buộc phải tiến hành các phương án tấn công để bảo đảm an toàn cho con tàu.
• Canada: Đây là một ngọn hải đăng, ngài còn gì để nói nữa không ? :D


Có một ông đang đánh gôn nhưng đánh rất dở. Có một bà sơ đi qua đúng lúc ông ta vừa đánh trượt. Ông ta làu bàu :
- #$ lại trượt
Bà sơ bảo :
- Ông không sợ bị trời phạt sao ?
Ông ta lờ đi và đánh tiếp quả thứ hai nhưng không khá hơn :
- #$ lại trượt
Bà sơ lại bảo
- Ông có nghe thấy tôi nói gì không đấy ? Chúa trời sẽ phạt ông
Và quả thứ ba, tình hình vẫn không thay đổi...
- #$ lại trượt
Bà sơ vừa nghĩ: "Thằng cha này hết thuốc chữa rồi" thì bỗng nhiên ĐÙNG trời nổi sấm sét ... và bà sơ cháy thành than....
Đúng lúc ấy trên trời có tiếng nói : #$ lại trượt

Chú thích : ĐM = #$

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Re: Truyện cười đó đây
« Trả lời #3 vào lúc: 09/03/10, 04:03 PM »
Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...Tôi đau cho cái dạ dày của tôi thì ít nhưng tôi đau cho cái thân ông thì nhiều

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì
mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không , 8
năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.


Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.

Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch.

Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước).

Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!

Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.

Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.

Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.

Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em.

Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.

Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.

Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.

Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...

Chào ông,

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Re: Truyện cười đó đây
« Trả lời #4 vào lúc: 09/03/10, 04:03 PM »
Ba người đàn ông bị đắm tàu và trôi dạt vào một hoang đảo. Họ may mắn vớ được một cây đèn thần và xin được 3 điều ước. Người thứ nhất ước được sum họp cùng gia đình. Lập tức, anh ta biến mất khỏi hoang đảo. Người thứ hai ước được sum họp cùng vợ con và anh ta được toại nguyện. Người thứ ba vốn độc thân, gãi cằm một lúc rồi ước: - Tôi muốn có hai người bạn hồi nãy cho đỡ buồn :">


Cả thế giới phải nể phục sức mạnh kinh tế, đặc biệt là tiềm lực quân sự của Mỹ! Họ "đã nói là làm !" Thế mà sau vụ Trân Châu cảng, người Mỹ vẫn phải nể sợ người Nhật "Chưa nói đã làm !" Còn người Nhật ư?! Không bao giờ dám lơ là Trung Quốc, tiêu chí "không cần nói cũng làm !" đã làm người Nhật luôn cảnh giác với người Trung Quốc! Vậy người Trung Quốc sợ ai nhất?! Xin thưa, đó là người Việt Nam! Vâng, với truyền thống "nói 1 đằng làm 1 nẻo " bố bạn nào mà biết được để đề phòng  ;))


Một chàng trai gửi tin nhắn SMS cho cô gái mình đang để ý với nội dung như sau: "Em ơi! Khi em đọc tin nhắn này, em nợ anh cuộc hẹn. Xóa tin nhắn này, em nợ anh cuộc tình. Lưu tin là em nợ anh 1 nụ hôn. Trả lời anh, em nợ anh tất cả. Còn nếu em không trả lời... thì em đã yêu anh!" <= "Thập diện mai phục" version 2.0, em có chạy đằng zời !!

anh chàng nhận lại tin từ 1 máy khác:
"Tao là bạn trai nó đây,đọc tin này mày phải gặp tao tối nay.xóa tin này mày sẽ ăn 100 cái đấm,lưu tin này mày ăn 200 cái đá,trả lời tao mày sẽ ăn tất cả,ko trả lời!?tối nay tao tới nhà mày " - Ver 3.0 >:)



Em à, đã bao đêm anh nằm khóc một mình trong đau khổ vì đã không nói ra 3 chữ ấy. Anh biết là anh đã sai khi không bày tỏ với em. Và anh cũng biết là nếu anh không nói thì sau này sẽ càng hối hận. Vì hết năm nay là chúng ta đã không còn được học cùng nhau nữa. Anh rất buồn vì điều ấy. Nên hôm nay, anh sẽ nói ra điều này, anh không cần em trả lời ngay đâu, chỉ cần em nghe anh nói thôi. 3 chữ đó là: TRẢ ANH TIỀN!!!!!! :D
ver 3.0
__________________

Offline Nam duythinh247

  • Angel In My Heart
  • Thành viên kỳ cựu
  • *****
  • Được cảm ơn: 105
  • Bài viết: 767
  • Lớp: DHTH4A
  • The World is "Open Source"
Re: Truyện cười đó đây
« Trả lời #5 vào lúc: 09/03/10, 05:03 PM »
cô gái rất sợ ma phải đi học thêm vào buổi tối,đường đi học có một đoạn rất vắng vẻ.Cô luôn hi vọng có người nào đó đi cùng đường với mình cho đỡ sợ.Một hôm cô thấy có một chàng trai đạp cùng chiều với mình.Mừng quá,cô chạy lên để đi cùng,sau một lúc trò chuyện,cô gái nói “Em sợ ma lắm,đi 1 mình đoạn đường này em sợ lắm,cảm ơn vì đã có anh đi cùng!” Chàng trai mỉm cười nhìn cô gái,trìu mến:“Hồi còn sống anh cũng thế!” ^^!


Cháy lớn tại bệnh viện. Sau khi dập tắt đám cháy một lính cứu hỏa báo cáo với chỉ huy: - Lửa đã bị dập tắt hoàn toàn! Tại tầng hầm chúng tôi cứu được 9 nạn nhân. Đã làm hồi tỉnh được 4, còn 5 người kia rất tiếc đã chết. Viên chỉ huy nghe xong liền ngất đi. Một lúc sau, tỉnh lại ông ta mới thều thào nói: - Chúa ơi! Dưới tầng hầm là cái nhà xác của bệnh viện mà => mấy thằng cứu hỏa này quá Pro :D

 

  Tiêu đề / Tác giả Trả lời Bài mới nhất
4 Trả lời
479 Xem
Bài mới nhất 24/10/09, 08:10 AM
gửi bởi duythinh247
0 Trả lời
376 Xem
Bài mới nhất 03/10/09, 01:10 PM
gửi bởi Duongnbs
1 Trả lời
154 Xem
Bài mới nhất 29/04/10, 12:04 PM
gửi bởi xuanphongdocco
7 Trả lời
273 Xem
Bài mới nhất 23/06/10, 10:06 AM
gửi bởi duythinh247

Links